-
Recent Posts
Recent Comments
- Lính già on THƠ LÍNH GIÀ
- lam lam son on TÔI ÐI LÍNH NHẢY DÙ
- Lính già on THƠ LÍNH GIÀ
- huong on Trại HOÀNG HOA… một thời… để nhớ!!!
- vien vu on Trại HOÀNG HOA… một thời… để nhớ!!!
Archives
Categories
Meta
Đứa con dị chủng
Đứa con dị chủng
Minh Đạo – Nguyễn Thạch Hản
Tác giả góp bài viết đặc biệt về chuyện đời tị nạn. Bút hiệu gồm 2 người:
Minh-Đạo là một vị cao niên 86 tuối, viết lách cho… vui, trong khi Nguyễn
Thạch Hãn, dân Houston, Texas sinh năm 1945, là một cựu sĩ quan Pháo
Binh VNCH, hiện làm việc trong một công ty Energy tại thành phố Houston.
Lúc gần đây báo chí và các đài TV Việt ngữ bán tán xôn xao về ông Phó
Thủ Tướng Đức gốc Việt. Tôi thật sự cảm động muốn khóc, không phải vì
ông là người có tài, đẹp trai, ăn nói khôn ngoan hay làm lớn mà vì nếu cha
mẹ nuôi không mang ông về Đức, chắc hôm nay ông cũng đã là kẻ lang
thang đầu đường xó chợ ở một nơi nào đó trên đất nước Việt Nam.
Bạn tôi muốn kể cho quý vị nghe về một đứa trẻ bụi đời, lang thang đầu
đường xó chợ trên đất Hoa Kỳ, nhờ mẹ nuôi Việt Nam mang về chăm sóc,
dậy dỗ đã trở nên người hữu dụng.
Tôi lượm được thằng Michael ở bên xa lộ 45 South Trên đường từ Houston
đi Clear Lake. Dạo đó vào khoảng năm 1982, tôi mới ra trường và bắt
được một job thơm phức làm cho cơ quan NASA ở Houston trong Mision
Control Center, do một ông bạn học cùng lớp giới thiệu. Cuộc đời tôi gặp
bao nhiêu là may mắn bất ngờ, đúng là trời cho. Cho nên tôi vẫn nhớ ơn
ông Trời, cố gắng học làm người tử tế, dù có chịu thiệt thòi một chút cũng
cam lòng.
Số là hôm đó tôi đi làm trễ, vừa từ xa lộ rẽ vô NASA road 1, thấy một
thằng nhóc đi bộ lang thang bên lề đường, vai mang túi sắc to tướng, kiểu
túi sắc quân đội, như ngày xưa tôi nhận được khi mới vào trường Võ Bị.
Nhóc đưa ngón tay cái lên ngoắc ngoắc xin quá giang. Tôi vội dừng xe lại
hỏi:
-Mầy muốn quá giang hả?
-Yes, Sir!
Hắn vội vã quăng cái “sắc” quần áo ra sau xe truck, với tay mở cửa và nhảy phóc lên ngồi cạnh tôi. Mùi mồ hôi bốc lên nồng nặc. Không chịu nổi, tôi phải quay vội cửa kiếng xe xuống. Tôi hỏi chàng “Trẻ Tuổi Bụi Đời”:
-Mày muốn đi đâu?
-Đi đâu cũng được!
-Nhà mày ở đâu?
-Tôi không có nhà, mới từ OMAHA quá giang xe xuống đây.
Tôi nghĩ trong bụng:’Gặp thứ thiệt rồi”.
-Tao phải đi làm bây giờ, thôi tao thả mày xuống Clear Lake Park, ở đó có đủ cả phòng vệ sinh và chỗ che mưa nắng đến trưa tao kiếm cái gì cho mày ăn.
Bà xã tôi hay cằn nhằn về vụ cho mấy tay “bụi đời” quá giang xe. Kể ra thì cũng nguy hiểm, chẳng may gặp anh chàng khùng nào đó coi mạng người như cỏ rác, vậy là giống như trứng giao cho ác! Nhưng tôi quan niệm khác, sống chết có số, ngày xưa lúc còn xông pha trận mạc, mình đâu có tránh đạn được, toàn là đạn tránh mình thôi. Cho nên mỗi khi lái xe một mình, gặp người xin quá giang, nếu thuận tiện tôi vẫn “dzớt” như thường. Kể như đền ơn những người từng cho tôi quá giang hồi mới chân ướt chân ráo bước chân đến đất Mỹ này. Hồi đó, mỗi ngày đi làm phải lội bộ hàng mấy cây số trên đường đầy tuyết. Nếu gặp xe nào cho quá giang thôi mừng hết lớn.
Từ sở làm đến hồ Clear Lake chỉ mất vài phút lái xe, tôi vẫn hay ra đó ăn trưa, dỡn với mấy con chim hải âu bằng cách liệng lên cao một miếng bánh mì sandwitch thế là cả đám nhào xuống kiếm mồi, bu lại chung quanh, tôi chỉ vung tay ra cũng túm được một chú. Đôi khi buồn ngủ quá bèn đánh một giấc như “Những Ngày Xưa Thân Ái”.
Buổi trưa tôi mua hai phần ăn rồi lái xe đi kiếm “Chàng Bụi Đời”. Đậu xe vào parking, nhìn ra mấy bàn picnic sát bờ hồ, thằng nhóc ngồi đó đang chăm chú xem cuốn album cũ nát. Thấy tôi đến, nhóc vội đứng lên chào và rất mừng rỡ, có lẽ vì túi đồ ăn khá lớn tôi mang đến. Hắn đưa cho tôi cuốn album và giải thích:
-Tôi thấy sau kiếng xe của ông có gián cái huy hiệu nhảy dù, chắc ông là người Việt Nam?
-Sao mày biết?
-Ba tôi cũng từng chiến đấu ở ViệtNam, trên mũ cũng có cái huy hiệu giống như cái ông gián sau xe. Đây ông xem có đúng không?
Hắn vừa nói vừa chỉ vào tấm hình chụp một chàng lính Mỹ mặt non choẹt, trên dưới 25 tuổi, đầu đội mũ đỏ của lính nhảy dù ViêtNam thời xưa, cổ áo mang hai bông mai vàng đàng hoàng. Nếu không có cái mặt Mỹ ai dám bảo không phải là lính nhảy dù VN?
Tôi nhìn tấm hình thấy quen quen, đúng là thằng Doug Salvatore, Trung Úy trong ban Cố Vấn của tiểu đoàn tôi. Sở dĩ tôi nhớ tên anh ta vì hắn hiền khô it nói, rất thích đội chiếc mũ đỏ nhẩy dù lệch hẳn qua một bên, gặp ai trong tiểu đoàn bất kể cấp bậc, cũng dơ tay chào miệng lẩm nhẩm “hảy đù kú gắn” . Ai cũng cười hiểu rằng hắn muốn nói “Nhảy Dù cố gắng”, Doug cũng cười theo. Hắn hiền khô it nói, nhưng mỗi khi nhờ gì hắn đều giúp đỡ tận tình, từ việc gọi hải pháo, phi vụ oanh kich, máy bay tải thương đến xin vật liệu xây cất doanh trại. Mấy chiếc xe của tiểu đoàn hết bình điện muốn nổ máy, kêu hắn đến là xong ngay, đẩy xe chạy băng băng một chút xíu, thả chân số là nổ máy liền. Hắn có thêm một biệt danh khác là “cargo 5 tấn”, ý nói mạnh như xe vận tải 5 tấn. Thỉnh thoảng hắn còn mua tặng tôi cả đồ trong PX nữa. Lính trong tiểu đoàn gọi hắn là “Đất”. Biệt danh đó cũng gần giống với tên thiệt. Mỗi lần gọi “Đất” hắn chỉ nhe răng ra cười. Sau này biết được ý nghĩa của chữ “Đất” hăn càng thích thú hơn, Một lần tôi hỏi hắn, sao tên của bạn là Salvatore, hơi giống như Salvadore vậy, thế bạn có phải gốc Nam Mỹ không? Hắn nói chẳng có liên quan gì cả, tổ tiên hắn đến từ Tây Ban Nha.
Hắn đã cứu tiểu đoàn tôi nhiều lần trong các cuộc hành quân thời “Mùa Hè Đỏ Lửa” nhờ xin được kịp thời những phi vụ yểm trợ vũ bão từ đệ thất hạm đội hay từ căn cứ Utapao bên Thái Lan.
Trong trận giải cứu An-Lộc, tuyến phòng thủ của đại đội bị chọc thủng. Tôi bị một mảnh cối vào bụng, cắt hết nửa lá gan, máu ra lênh láng. Thằng Đất một tay bắn M16, một tay kéo tôi vào gốc cây cao xu. Hắn xin trực thăng tải thương vào bênh viện dã chiến Mỹ, nếu không tôi chắc đã đi luôn rồi. Tôi mang ơn cứu tử của Đất từ ngày ấy. Sau trận An Lộc, hắn về Mỹ. Tôi mất liên lạc với hắn từ ngày tan hàng. Bây giờ lại gặp con hắn ở đây, đúng là số Trời. Tôi mừng rỡ ôm lấy thằng bé, hỏi cuống quýt:
Tao là bạn của Doug, ba mày bây giờ ở đâu?
Hắn rớm nước mắt:
-Ba tôi chết cách nay 5,6 năm rồi.
-Kể tao nghe đi, sao vậy?
-Ổng bị đụng xe trên xa lộ bởi một người say rượu, chết ngay tai chỗ.
-Má mày đâu mà để mày đi lang thang như vầy?
-Má tôi có chồng khác, tôi không thể sống với cha ghẻ nên bỏ nhà ra đi.
-Mầy đi má mầy có biết không?
-Cả nhà còn ngủ, nào ai biết.
-Mầy còn nhớ số phone nhà không.
-Tôi có đây, nhưng giá nào tôi cũng không về đâu.
-Tao đâu có nói là bắt mầy về nhà, chỉ là gọi cho má mày yên tâm thôi, để bả khỏi báo cảnh sát, mầy hiểu không?
-Dạ hiểu.
-Thôi được rồi, quăng đồ đạc lên xe rồi đi theo tao.
Tôi dẫn thằng bé lại Motel 6 và book cho nó một đêm, thủng thẳng tính kế giúp đỡ. Dù sao nó cũng là con của ngươì bạn đã có ơn cứu mạng với tôi, tôi quyết tâm cứu lại con bạn.
Có câu của Phật dạy “xây 7 cái gì gì đó, cũng không bằng cứu cho một người” Biết đâu cha nó đã dẫn nó lại cho tôi? Tôi dặn thằng bé, tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo đàng hoàng, chờ tôi sẽ tới đón nó trong vòng 2 tiếng đồng hồ nữa.Tôi lái xe về sở, nói chuyện hoàn cảnh của thằng nhóc với xếp và mấy người bạn làm cùng nhóm, xin xếp cho nghỉ vài ngày để giúp đỡ nó. Mỗi người khuyên một câu, đại khái nói tôi phải cẩn thận với mấy đứa trẻ bụi đời. Chúng nó có cả ngàn chuyện rắc rối, hút sách, đánh lộn, cướp giựt, có khi nó còn thưa ngược lại là mình lới dụng làm chuyện bậy bạ v…v…Tôi đã quyết tâm cứu nó nên bỏ ngoài tai tất cả những lời khuyên chân thành đó. Tôi chở thằng nhóc vào sở và giới thiệu với mọi người, đồng thời gọi điên thoại cho mẹ nó, cho biết nó đang đứng cạnh tôi và muốn nói chuyện với bà.
Tôi tránh ra một nơi để hai mẹ con nói chuyện được tự nhiên. Một lúc sau trở lại, nhóc nói mẹ nó muốn đươc tiếp chuyện tôi. Bả ngỏ ý trao toàn quyền cho tôi và cầu xin tôi giúp cháu, bởi vì đời sống trong nhà bà như ở địa ngục, cha ghẻ con ghẻ không ngày nào là không gây gỗ nhau. Tôi chấp nhận lời khẩn cầu của bà, yêu cầu bà viết cho tôi tờ giấy, giao thằng Mike cho tôi, hứa không kiện tung gì cả và phải có thị thực chữ ký đàng hoàng. Tôi cho bà địa chỉ nhà tôi, số điện thoại sở và phone nhà, cần gì cứ gọi cho tôi biết. Tôi nghĩ, có thể sẽ gặp rất nhiều rắc rôi sau này, nhưng chấp nhận vậy. Xưa kia tôi đã từng chấp nhận biết bao rủi ro nguy hiểm khi ra trận, bây giờ có chút đỉnh nhằm nhò gì?
Tôi phân vân không biết có nên nói thiệt với bà xã không? Chắc phải nói rồi, nhưng dẫn nó về nhà chắc là bả không thể nào chấp nhận được.Đành phải gởi thằng nhỏ lại bà chị. Chị có một quán ăn VN. Khi còn ở quê nhà, chị cũng mở nhà hàng nho nhỏ, từng nuôi nhiều tay anh chị trong quán cho nên du đãng không đứa nào giám phá phách hay đòi đóng hụi chết!. Tính tình chị phóng khoáng cởi mở, mấy đứa du thủ du thực đều nể mặt.
Buổi chiều, tôi dẫn thằng nhóc lại nhà hàng, kêu cho nó một dĩa cơm đồ biển thật to, thằng nhóc chỉ ăn một loáng là hết sạch, như thể đã nhịn ăn cả tháng rồi. Dặn nó ăn xong cứ ngồi đó. Đợi vãn khách, tôi gặp chị, nói rõ hoàn cảnh của nó xin chị mở rộng tay cứu giúp nó, chỉ có chị mới giúp được nó thôi. Xin chị cho nó một chỗ ở tạm, còn mọi thứ khác tôi sẽ lo. Chị hơi lưỡng lự một chút, thở dài:
-Thôi được, sau khi đóng cửa tiêm, cậu chở nó về nhà, chúng ta sẽ nói chuyện với nó.
Tôi mừng rỡ quá xá, cám ơn chị rối rít, tôi quay đi để che giòng lệ tuôn trào, chị lúc nào cũng quan tâm và che chở bao bọc tôi. Cha mẹ mất sớm, chị săn sóc và nuôi nấng tôi như mẹ, lúc nhỏ tôi vẫn sống với chị cho đến khi nhập quân ngũ. Những lần bị thương thập tử nhất sinh chị vẫn là người bên cạnh tôi. Lớn lên mỗi khi gặp rắc rối trong cuộc đời, tôi đều chạy đến chị. Thật là Ông Trời đã cho tôi một bà chị để thay thế mẹ. Chị góa chồng từ năm 1970, ở vậy nuôi ba đứa con trai. Tôi và gia đình chị đã may mắn thoát được trong những giờ phút cuối cùng của miền nam, nhưng đứa con thứ nhì của chị đã ra đi vĩnh viễn trên đường vượt biên, trong lúc con tàu còn lênh đênh trên đại dương. Qua Mỹ, hai chị em xin được việc làm trong một nhà hàng tàu. Chị phụ nấu bếp, còn tôi làm chân “chạy bàn”. Chị bắt tôi phải đi học, chỉ cho làm cuối tuần thôi. Nhiều khi thấy chị vất vả quá, tôi xin chị cho tôi nghỉ học để phụ giúp gia đình nhưng chị cương quyết từ chối. Chị nhắc nhở tôi đó là bổn phận của chị đã được cha mẹ giao phó trước khi nhắm mắt, phải lo cho tôi ăn học đến nơi đến chốn, thành gia thất đàng hoàng, nếu không sau này làm sao nhìn mặt các người nơi suối vàng. Mỗi năm, vào ngày dỗ cha mẹ. chị bắt tôi phải thề trước vong linh các người là không được bỏ học dù bất cứ hòan cảnh nào, cho nên tôi cố gắng học, vật lộn với tiếng anh tiếng u, những phương trình đại số và toán giải tích. Những thứ đó chỉ còn lờ mờ trong trí óc cằn cỗi của tôi sau bao nhiêu năm lăn lộn ngoài chiến trường. Nhiều khi làm bài không kịp phải ngủ đêm ngay tại trường trong các phòng học. Có lần mệt mỏi quá, tôi đã ngủ gục khi lái xe về nhà, rõ ràng tôi đã thắng xe lại khi đến đèn đỏ, thế mà vẫn tông vào đít xe trước mặt. Báo hại phải năn nỉ chủ xe rồi bỏ tiền túi ra thường. Đã bao lần tôi muốn bỏ cuộc nhưng tôi tự nhủ “Nhảy dù cố gắng!” nhưng phần lớn vẫn là không muốn phụ lòng mong ước của chị. Ngày tôi ra trường, khi nhìn thấy tôi được gọi tên lên lãnh bằng, chị là người la to nhất hơn cả mấy đứa nhóc. Chị xung sướng hơn cả tôi, tôi ra trường, nhưng mảnh bằng là của chị, công lao là của chị. Hai chị em ôm nhau chụp hình kỷ niệm mà nước mắt chị ướt trên ngực áo tôi. “Thế là tâm nguyện của chị đã thành, chỉ còn việc cưới vợ cho cậu nữa là xong” chị nói với tôi như thế trong buổi tiệc ăn mừng. Tôi đã già đầu rồi, bao nhiêu năm chiến trận, đã từng chỉ huy hơn một đại đội nhảy dù, thế mà chị vẫn nghĩ tôi còn con nít.
Trở lại chuyện thằng nhóc, 10 giờ tối, tiêm bắt đầu dọn dẹp đóng cửa. Tôi dẫn nhóc lại giới thiệu với chị và xin phép chị chở thằng nhóc về nhà trước.
Tôi cắt nghĩa qua loa về phong tục tập quán của người Việt, kính trọng người lớn tuổi hơn mình, nhất là người già cả, thế nào là tiên học lễ hậu học văn, kính trên nhường dưới.
Những điều căn bản đạo đức của người Việt không tìm thấy trong sách giáo khoa ở trên đất Mỹ này. Nhóc hứa với tôi từ nay sẽ chăm chỉ học hành không la cà hút sách nữa. Nghe vậy tôi cũng yên lòng. Tôi thấy thương nó như chính con tôi vậy.
Buổi tối, cả nhà quây quần trong phòng family room. Thằng nhỏ được mang ra trình diện:
-Đây là Mike, còn đây là bà Ánh, hai người con của Bà là Dũng và Trí.
Cả nhà bắt tay nhau và nói lời chúc tụng xã giao. Bà chị tôi dặn thằng Mike:
-Từ nay con gọi ta là Má Ba, mặc dù tên của ta là Ánh, ta đã nhận con là con, ta sẽ đối sử với con như hai đứa con của ta, con có chịu không?
Thằng nhóc nói lý nhí:
- Yes Má Ba.
-Con bao nhiêu tuổi?
-Dạ 13.
-Thằng Trí 16 là anh Hai, Thằng Mike ta đặt tên VN là Mai là anh Ba, thằng Dũng trẻ nhất 12 tuổi là Út cũng gọi là thằng Tư nghe chưa. Tất cả đều dạ ran, Thằng Mike chẳng hiểu đầu đuôi ra sao tôi phải cắt nghĩa cho nó hiểu.
- Con lớn nhất của Má Ba nick name goi là Number two, nó được gọi là number three, trên thằng Tư một bực. Nó thắc mắc sao không có number one. Má Ba trả lời đó là luật lệ. Còn luật nữa là ở nhà chỉ nói tiêng Việt thôi. Bắt Đầu từ ngày mai, thằng Mai cũng phải nói tiêng Việt. Má Ba cho một đặc ân, trong mấy tháng đầu, nếu thằng Mai không biết tiếng Việt cho phép thằng Hai và thằng út nhắc nhở.
Chị tôi nói tiếp:
-Ngày mai cậu Út dẫn thằng Mai đi xin học, về nhà phải học và làm bài tới 9 giờ tối, sau đó muốn coi TV hay làm gì khác tùy ý, 10 giờ tối phải đi ngủ. Chủ nhật phải đi lễ sớm, thằng Mai phải ghi danh học Việt Ngữ ở trường Nhà Thờ như hai đứa kia. Thằng Út lên dọn phòng cho thằng Mai ngủ.
Tôi cười nói với chị:
- Toàn là “phải” này “phải” kia y như bà “xếp” của em vậy. Thằng Mai “phải” nghe lời Má Ba nghe chưa!
Nhóc vội vàng trả lời: “Yes, Sir!”
Chị lườm tôi:
-Mấy đứa này phải dặn kỹ càng như vậy mới được, còn không vào lỗ tai này ra lỗ tai kia mất cậu ơi!
Hướng về thằng Mai chị tôi hỏi:
-Sao mày bụi đời.
Thằng Mai rớm nước mắt, ngập ngừng một lúc mới thốt nên lời:
-Má Ba ơi, con rất cô đơn và buồn khổ, lớn lên không cha. Cha ghẻ của con là một người cọc cằn, khó tánh và nghiện rượu, trong nhà cãi lộn sảy ra hàng ngày. Tất cả giận giữ của mẹ và cha ghẻ đều đổ lên đầu con. Cuối cùng con phải bỏ nhà ra đi.
-Rồi mày ở đâu, làm sao mà sống?
-Con phải ngủ dưới gầm cầu hay trốn vào mấy căn nhà bỏ trống. Ăn cắp đồ, lục thùng rác hay bán cần xa ma túy để kiếm sống.
Chị xoa đầu thằng nhóc và khuyến khích nó rồi dẫn tôi đến thắp nhang bàn thờ cha mẹ, hứa sẽ chăm nuôi thằng Mai như con chị. Chị nói với tôi có lẽ Chúa mang thằng Mai cho chị, để an ủi chị những lúc thương nhớ thằng con đã bỏ chị ra đi. Thế là chị lại có ba đứa con như xưa. Tôi thấy chị lau vội hai giọt nước mắt vừa lăn trên má.
*
Bà chị tôi áp dụng luật lệ giang hồ và rất nghiêm khắc với mấy đứa con. Anh rể tôi qua đời từ khi mấy đứa còn rất nhỏ. Anh là một Phật tử thuần thành, vẫn hay đi Chùa vào những dịp lễ lớn. Chị là con chiên của Chúa, hai người khác đạo nhưng vẫn sống với nhau hòa thuận, đạo ai nấy giữ, mấy đứa con thì vừa cho đi nhà thờ vừa cho đi chùa. Sau khi anh mất chị ở vậy, làm ăn vất vả để nuôi con ăn học. Qua Mỹ, Tôi và chị đi làm công một thời gian, hai chị em để giành được một số vốn nhỏ rồi mở tiệm ăn VietNam. Bạn bè Mỹ của mấy đứa cháu đến nhà chơi phải nói tiếng Việt và ăn đồ ăn ViêtNam. Có lần chi giải thích với mấy đứa con:
-Chúng mày tới nhà bạn phải nói tiếng Mỹ, tiếng của cha mẹ chúng nó phải không? Ăn đồ ăn của cha mẹ chúng nó phải không? Vậy thì chúng nó cũng phải nói tiếng Việt và ăn đồ ăn của tao, thế mới công bình chứ.
Mấy đứa con hết ý luôn.
Mấy đứa nhóc Mỹ ăn đồ ăn VN riết rồi đâm ghiền, món gì cũng không từ, nước mắm, mắm tôm cũng mê luôn. Chúng gọi mắm tôm là mắm “con chuột”.
Chỉ một thời gian ngắn, thằng Mai đã có thể nói chuyện thông thường hằng ngày bằng tiếng Việt. Nó lớn lên trong tình thương gia đình của chị tôi, nó rất hãnh diện có một mái nhà ấm cúng và một người mẹ thương yêu chăm sóc cho nó . Ngày thường cả ba đứa nhỏ đều đi học. Ngày Chủ Nhật, sáng đi lễ nhà thờ rồi theo học lớp Việt ngữ tại đó, chiều đi lên chùa học võ VOVINAM và họp Hướng Đạo. Ngày này qua tháng nọ, thằng Mai đã thành một đứa nhỏ Việt Nam từ cách ăn nói lễ phép, đi thưa về trình hẳn hoi, biết khoanh tay chào người lớn tuổi, biết cầm hai tay dâng đồ ăn cho Má Ba, biết quỳ lạy trước bàn thờ cha mẹ tôi. Ngày Tết cũng biết mừng tuổi chị tôi, biết cầm cờ vàng đi biểu tình ngày quốc hận. Nó hòa đồng với tụi nhóc VN chẳng khó khăn gì. Gặp người Việt họ vẫn tưởng Mai là đứa con lai, ai cũng khen ngoan và lễ phép, có đâu ngờ rằng nó là thằng Mỹ con chính hiệu con nai vàng! Nếu mấy đứa con nít Việt Nam lớn lên trên đất Hoa Kỳ bị gọi là “Chuối” , ngoài da vàng, nhưng trong đầu óc đã Mỹ hóa hoàn toàn! Thì phải gọi thằng Mai là bánh bao, ngoài thì trắng trong thì hầm bà lằng đủ thứ.
Mai và thằng út học chung một lớp, đi đâu cũng có nhau, anh em rất thân thiết. Nó hay săn sóc hỏi thăm sức khỏe chị tôi, bắt chước thằng Út rót nước mời chị mỗi khi chị đi làm về, đôi khi còn nấu những món ăn nhà quê của người bản xứ mời chị ăn. Má con càng ngày càng thắm thiết. Chị cũng rất thương nó, có khi còn hơn cả mấy đứa con ruột của chị. Chị vẫn hay than thở với tôi “Tội nghiệp thằng Mai, có mẹ cũng như không.”
*
Một hôm chị nhờ tôi vô trường xem có chuyện gì sảy ra cho thằng Mai và thằng Út, vì nhà trường yêu cầu chị đón chúng nó về nhà. Hai đứa đã đánh lộn với một đám học sinh khác trên xe bus và bị bị đuổi học hai ngày. Chị tôi chửi cho một trận nên thân và phạt đứng úp mặt vào tường 2 giờ và dặn lần sau không được đánh lộn nữa.
-Tại sao hai đứa mày đánh lộn, chị hỏi.
Thằng Mai giành phần:
-Tại mấy đứa học sinh trên xe bus chọc ghẹo thằng Út ăn hiếp nó, goi nó là “chink choong” hay “Ê Chinese go home”. Con đã nói thằng Út với con là anh em, chúng nó không chịu để yên thằng Út. Thế là đánh nhau.
-Lần sau phải thưa nhà trường, không được đánh lộn nghe không?, tao bảo không nghe, tao không chửi bằng tiếng Việt nữa đâu. Tao sẽ ra trước cửa nhà chửi chúng mày bằng tiếng Mỹ cho tất cả hàng xóm nghe cho xấu hổ cả lũ.
Từ đó thằng Mai không giám đánh lộn nữa.
*
Mai và Út ra High School cùng một lượt, rồi ghi danh vào UT (University of Teaxas at Austin) cùng với anh Hai của chúng. Tôi mua cho hai đứa một chiếc xe Toyota nhỏ để thỉnh thoảng về thăm nhà. Tôi nhận phần trợ cấp tài chánh cho ba đứa nhỏ thêm vào số tiền trợ cấp của chính phủ, để tiếp tục chương trình đại học. Chị tôi cuối tuần nào cũng lái xe lên Áustin để tiếp tế đồ ăn cho mấy nhóc. Chị một đời làm thân cò lặn lội bờ ao, nay tóc đã bạc quá nửa, con cái đã đi hết, nhà cửa thật trống vắng. Tôi mời chị qua ở chung với tôi, nhưng chị một mực từ chối, tôi phải biểu mấy đứa nhỏ nhà tôi qua thăm hỏi chị luôn. Đôi khi chúng ngủ luôn lại nhà chị và coi chị như mẹ chúng.
Một hôm tôi nhận được cú điện thoại của thằng Mai gọi về:
-Cậu Út ơi, cứu con với.
-Mày làm sao vậy?
-Con đang ở City Jail! Cậu đừng cho Má Ba hay nghe, bả biết được, chửi con thì cả hàng xóm đều biết, con xấu hổ lắm không giám về nhà đâu.
-Mày biết xấu hổ sao còn làm bậy.
-Con bị oan Cậu ơi.
-Mấy thằng trong tù, đứa nào mà chẳng kêu oan.
-Cậu không tin con, chứ ai tin con bây giờ?
-Nói tao nghe thử oan nỗi gì.
-Con gọi điên thoại trong nhà tù, chỉ được gọi giới hạn thôi. Cậu lên đây bail con ra rồi con sẽ giải thích cho Cậu nghe, Cậu phải tin con mới được.
Tôi sợ thằng Mai dính vào cần xa ma túy thì tiêu đời, tôi vội hỏi nó:
-Mày buôn bán ma túy phải không?
-Đâu có nào, con bị cánh sát gài bẫy, nói là con solicit prostitutes.
Tôi thở ra nhẹ nhõm, chỉ là tội thường phạm thôi, chắc chỉ bị cảnh cáo hay làm public service vài giờ là cùng.
-Thôi được, mai tao sẽ lên đó lãnh mày về
Sáng hôm sau lên đến nơi, Mai đã dược chuyển về nhà tù của County rồi. Tôi phải nhờ văn phòng “Bail Bond” để lãnh nó ra, trả hết 500 Đô tiền bail và $250 tiền lệ phí cho văn phòng. Sau khi nạp tiền bail, thằng Mai được thả ra chờ ngày ra tòa. Tôi hỏi Mai:
-Mày nói cho Cậu nghe, làm sao mà cảnh sat bắt mày?
-Cậu ơi, oan con thiệt mà. Sáng hôm qua con đi đổ xăng, thấy có con nhỏ bị hư xe, con tới coi giúp nó, cuối cùng là chẳng có hư gì cả chỉ là hết xăng thôi.
-Nó ăn mặc sexy lắm phải không?
-Sao Cậu biết?
-Thì nó muốn làm mờ mắt mày để nó nói gì thì mày cũng OK, tao còn lạ gì chuyện đó.
-Cậu còn chọc quê con nữa! Con nhỏ nói nó đi bụi đời vì không ở nhà được với cha ghẻ, mấy hôm nay sài hết tiền rồi, chẳng còn xu teng nào trong túi. Con nghĩ tới hoàn cảnh của con ngày xưa nên muốn giúp nó, giống như Cậu đã giúp con vậy.
-Thế tao giúp mày tao có bị cảnh sát bắt không?
-Cậu đừng la con nữa mà. Nó nói cái gì nhỏ lắm con nghe không rõ con nghĩ là nó muốn xin tiền để đổ xăng. Dù nó không xin thì con cũng cho mà, thế là con đưa cho nó 20 Đô. Con nhỏ vừa cầm tiền là đám cảnh sát chìm nhào tới còng tay con liền. Con hỏi tại sao họ bắt con, họ nói là con mắc tội mua dâm. Con nói chỉ là cho tiền con nhỏ đổ xăng thôi, không tin cứ hỏi con nhỏ kia thì rõ, đám cảnh sát nói mai mốt ra Tòa mà cãi.
-Con nhỏ đó cũng là cảnh sát chìm để gài bẫy mày thôi, mầy xập bẫy rồi làm sao ra được.
-Con xin con nhỏ nói vài lời công bằng cho con, nó chỉ cười cười thôi. Con muốn đục cho nó mấy cái quá đi.
-May mà mày không đục nó, chỉ nặng tội thêm, thôi được đi kiếm cái gì ăn đã, tội mày cũng nhẹ, để tao nhờ luật sư lo cho. Lần sau muốn giúp ai phải cẩn thận. Mày phải lựa lời nói cho Má Ba biết, kẻo mai mốt bả biết được thì liệu hồn đó.
-Vậy tối nay con sẽ gọi cho Má Ba, Cậu nhớ nói giúp con một tiếng nghe, không thôi bả chửi con sặc máu đó.
-Người ta nói “oánh sặc máu” chứ chửi sặc máu sao được mày!
-Thì con nói vậy Cậu hiểu rồi, Má con chửi cũng sặc máu đó Cậu ơi!
-Biết dzậy sao còn làm bậy.
-Con oan mà Cậu.
Tôi nhờ văn phòng bail bond giới thiệu một luật sư, giá 300 Đô lệ phí.
Vì chưa có tiền án, thằng Mai chỉ bị phạt 2 ngày làm công tác công đồng thôi.
*
Mai và Út ra trường cùng một lượt. Chị Ba và tôi cùng đi dự lễ mãn khóa, Chị rất mừng, ôm hai đứa con mà mắt đỏ hoe nói với chúng:
-Các con ơi, đây là sự thành công lớn nhất trong đời Má, tất cả các con đã thành tài và nên người.
Mẹ ruột của Mai vì bịnh nặng không thể đến được, ba ghẻ của nó cũng không muốn đến. Thằng Út được hãng Boeing ở Seattle nhận vào làm, Út ở chơi với Mẹ hai tuần rồi đi nhận việc. Thằng Mai đã có ý ở nhà với chị tôi, nên ngỏ ý:
-Má à, đã từ lâu con nghĩ, anh hai và thằng Út đều đi làm ở xa, con muốn ở lại nhà để săn sóc Má, cho nên con đã nạp đơn vào trường Baylor College of Medecine ở Houston. Khóa Fall sắp tới sẽ nhập học. Con xin Má cho con về thăm Mẹ con ở OMAHA rồi trở lại ngay. Từ nay con sẽ mãi mãi ở nhà với Má và chăm sóc cho Má suốt đời.
Chị tôi rất cảm động khi nghe những lời chân tình đó, không cầm nổi nước mắt, ôm thằng Mai khóc vùi:
-Má rất cám ơn con đã lo cho Má, con không cần phải làm vậy, Má tự lo được mà.
-Má không sinh ra con nhưng đã cứu vớt con từ bãi xình lầy và ban cho con đời sống mới đầy ắp tình thương, chau chút cho con từng miếng cơm manh áo. Không kể những ngày đau ốm bênh hoạn, Má luôn luôn ở bên con, cầu nguyện cho con chóng khỏi. Tha thứ cho con bao lỗi lầm.
-Thiên Chúa đã mang con giao cho Má, Má chỉ làm bổn phận của một ngừơi mẹ như bao nhiêu người mẹ khác trên thế gian này.
Mẹ ruột thằng Mai bị ung thư phổi, qua đời chẳng bao lâu sau đó. Tôi và thằng nhóc bay về Omaha đưa đám, đó là lần cuối cùng nó gặp lại mẹ và cha ghẻ. Ông nay cũng đã già lắm rồi, những chuyện cũ hầu như không nhắc lại nữa, nhưng khoảng cách thì vẫn còn đó. Khó cho ai mở đầu một cuộc hòa giải, mặc dầu cả hai đều muốn. Tôi phải làm một nhịp cầu để hai người bắt đầu đối thoại và tha thứ cho nhau. Chỉ là những hiểu lầm thôi. Ngày chia tay, Ông Già và thằng Mai ôm nhau khóc vùi, những giận hờn đều trôi theo giòng nước mắt.
*
Mấy năm qua thật mau, Thằng Mai ra trường và nội trú tại Texas Children Hospital trong khu vực Medical Center ở Houston.
Nó muốn trở thành một Bác sĩ con nít để săn sóc cho trẻ em, nhất là những trẻ em bụi đời. Thằng Mai bây giờ đã là một Bác Sĩ, nhưng với tôi nó vẫn chỉ là thằng nhóc bụi đời. Nhóc được rất nhiều trường hoc và Juvenile Probation Center mời đi nói chuyện về đè tài “Run Away From Home” Trẻ Em Bụi Đời.. Nó trở thành một thần tượng của đám con nít vô gia đình. Nhưng không phải đứa nào cũng may mắn như nó, phải có một cơ duyên và một quyết tâm sắt đá mới vượt qua bao thử thách. Đường đời có bao nhiêu ngã rẽ, được mấy khúc phẳng phiu?
Minh Đạo & Nguyễn Thạch-Hãn
Posted in Uncategorized
Leave a comment
THƠ – CHU THỤY NGUYÊN
Những bước lang thang, vô định trên dặm dài Internet bất chợt dừng lại. Có điều gì rất quen và rất lạ trên một thân cây già nua bên đường, chợt rực rỏ những nhánh lá hồng tươi sức sống. Thơ Chu Thụy Nguyên!
Thơ của anh xuất hiện gần như thường xuyên trên “Da màu” Hồn thơ rất lạ trong kết cấu, nhưng rất quen trong ngôn ngử đời Lính. Vâng ! làm sao phai nhạt được “ Một thời chinh chiến” – “Một đời Mũ đỏ”.
Bạn! Chu Thụy Nguyên là một Mũ đỏ của chúng ta, và những bài thơ sau đây do chính anh gởi cho ĐSMĐ. Rất ngẩủ nhiên sau khi ĐSMĐ có ý định trích đăng từ “Da màu”.
Bây giờ, Chu Thụy Nguyên đã nhận lời tham gia vào Ban biên tập ĐSMĐ. Cám ơn MĐ Chu Thụy Nguyên và hân hạnh giới thiệu cùng bạn đọc và Quý Mũ đỏ. ĐSMĐ
TỰ DO
Trên vai núi
hôm qua người lính trẻ vừa tuẫn tiết
mặt trời không mọc vào hừng đông
như một ngày tang tóc
Bước chân anh em ta
còn quanh quẩn giữa rừng già
sao chẳng nghe tiếng líu lo
thân quen của muôn loài chim chóc
Rừng lặng trang
như nỗi phân ưu thật riêng cho
sự ra đi của những người lính trẻ.
Đóa hư vô nở trắng đường di quan.
Đâu đó chỉ vài tiếng cú vừa kêu
thảng thốt
như lòng đất vừa quặn đau tiếng
gọi hồn tử sĩ
Mặt trời quay
chìa mảng tối về phía ta
lá bỗng rụng giữa kỳ xanh nỏn
tất cả chúng tôi – những người còn ở lại
đã khóc nghẹn trào lệ vào tim
cho những người lính trẻ vừa nằm xuống
để vinh danh cho hai chữ TỰ DO….
NÓI VỚI
NHỮNG
MÃ MỒ HOANG LẠNH
Bạn quay lưng về phía núi
Chết vắt vẻo mộng hai mươi
Những đồng khô cỏ cháy
Quả mọt chê định mệnh đã rơi
Bạn yên nghỉ ven sườn đồi
Yên ngựa chiều vĩnh biệt
Hồn lửng thửng dạo chơi
Lâu dần quên súng trận
Bạn gục ven lạch nước
Ai ngờ quả pháo đã chung thân
Có một vài lời còn chưa kịp trối
Người yêu vừa quen nên vẫn ngại ngần
Bạn đong đưa chiếc võng
Quả trăm hăm hai đến thật điên cuồng
Xương thịt mẹ cha tan vạn mảnh
Dưới lũng sâu hay vắt vẻo trên nương ?
Bọn chúng tôi đây những người còn lại
Những đứa cụt què mù tối khắp quê hương
Hay lạc xứ lưu vong muôn vạn nẽo
Phế tích trong lòng luôn tấy nhức đau thương
Hởi bè bạn tôi những hồn thiêng đã khuất
Từng làm lính chiến trường bảo quốc an dân
Tổ Quốc nghiêng mình trước những hy sinh dũng liệt
Vinh sử muôn đời non nước Việt ghi ân…
Chu Thụy Nguyên
Posted in Uncategorized
Leave a comment
Dùng hàng USA là yêu nước
Dùng hàng USA là yêu nước
Góp gió thành bão
Điều này nghe có vẻ điên đấy, nhưng ngày hôm qua thôi, tôi đã ở Walmart tìm kiếm một cái rổ đựng rác . Tôi thấy một số được làm ở Trung Quốc với gía $ 6.99. Tôi không muốn trả số tiền đó vì vậy tôi hỏi người phụ nữ làm ở đó nếu họ có bất kỳ loại rổ nào khác . Cô đưa tôi đến khu vực khác và họ đã có một số rổ với giá $ 2.50 sản xuất tại Mỹ . Chúng cũng tốt như vậy . Tương tự như một tấm thảm nhà bếp tôi cần . Tôi đã phải tìm, và tôi thấy một số thực hiện ở Mỹ rẻ hơn $3.00 . Chúng ta đang được tẩy não là mọi thứ xuất xứ từ Trung Quốc vàMexico là rẻ hơn . Không phải như vây. Đó cũng là lý do tại sao tôi không mua những tấm thiệp tại Hallmark nữa . Chúng được làm ở Trung Quốc và đắt . Tôi mua chúng ở Dollar Tree …. 50 cent và được làm xuất tại Mỹ .
Mỗi lần một bóng đèn .
Một giáo viên vật lý ở trường trung học, có lần nói với các học sinh rằng một con châu chấu trên đường ray đường sắt sẽ không làm chậm con tàu đáng kể nhưng hằng triệu con thì có thể đấy . Với suy nghĩ đó trong đầu, đọc phần sau đây, rõ ràng là được viết bởi một người Mỹ suy nghĩ đúng .
Ý tưởng tuyệt vời … Góp gió thành bão …
Kiểm chứng điều này . Tôi có thể xác nhận đúng bởi vì tôi một ngày khác đã ở trong tiệm Lowe tìm 1 cáI đầu vòi (ống) nước … Tất cả chúng đều được làm tại Trung Quốc .
Ngày hôm sau, tôi đã tới Ace Hardware và chỉ để tìm cái đầu vòi nước ở đó . Tất cả đều làm tại Mỹ .
Bắt đầu tìm kiếm …
Trong tình hình kinh tế hiện tại của chúng ta, thì mọi thứ nhỏ nhặt chúng ta mua đều làm ảnh hưởng đến người khác – ngay cả đến công việc của họ . Thế nên, sau khi đọc điện thư này, tôi nghĩ người phụ nữ làm tại Walmart đã được xếp đặt ở đúng vị trí … Vậy hãy theo sau bà ta !
Cháu trai của tôi thích kẹo Hershey . Tôi nhận ra là , dù vậy, dù hãng chính ở Mỹ , nó được ghi là làm tại Mễ . Tôi không mua kẹo đó nữa .
Kem đánh răng Colgate mà tôi ưa chuộng thì làm tại Mễ … Bây giờ tôi đổi qua Crest . Qúi vị cần phải đọc nhãn hiệu trên các thứ ( muốn mua) …
Cuối tuần vừa qua, tôi đến tiệm Kroger … Tôi cần các bóng đèn 60W và giấy Bounce (1 loại giấy thơm, chống điện , bỏ chung với quần áo khi sấy)
Tôi đã ở hàng bóng đèn, và ngay cạnh nhãn hiệu có tiếng GE . Những thứ tôi thường mua thì không nổi tiêng là “Everyday Value” . Tôi nhặt lên 2 loại và so sánh – Chúng giống nhau thôi trừ … giá cả . Bóng đèn GE thì đắt hơn nhiều loại Everyday Value nhưng điều làm tôi ngạc nhiên là hầu hết hàng hiệu GE làm tại Mễ và hiệu Everyday Value thì lại tại Mỹ , của hãngCleveland ở Ohio
Vậy nên hãy ném đi cái huyền thoại là bạn chẳng thể tìm được các sản phẩm thừơng dùng hàng ngày được làm ngay tại đây …
Cũng thế , trên 1 dãy hàng khác – Bouce Dryer Sheet … Phải , bạn hãy đoán xem – Bounce mắc tiền hơn và làm tại Gia Nã Đại … Hiệu Everyday Value thì rẻ hơn và SẢN XUẤT TAI MỸ ! Tôi đã giặt hôm qua và những tấm giấy sấy này cũng tốt như Bouce Free , mà tôi đã từng dùng hằng năm qua, mà gần như là chỉ có nửa giá .
Tôi kêu gọi qúi vị tranh đua với tôi bằng cách bắt đầu việc nhìn vào nhãn hiệu khi quí vi đi mua sắm vật dụng hằng ngày để xem những gì qúi vị có thể tìm được những gì làm tại Mỹ . Cái công ăn việc làm mà quí vị đã duy trì được ấy có thể là việc làm của chính quí vị hay của những người hàng xóm của quí vị đấy !
Nếu qúi vị chấp nhận sự tranh đua thì hãy chuyển những điều này cho các người khác trong danh sách địa chỉ của quí vị . Thế là chúng ta có thể tất cả bắt đầu mua sắm , nào người Mỹ . Từng bóng đèn một ! Hãy ngừng mua hàng từ các hãng nước ngoài !
(Chúng ta đáng lẽ nên thức tỉnh từ thập niên trước …)
Hãy thực hiện chương trình này và gíup các bạn Mỹ của chúng ta duy trì việc làm của họ và tạo ra nhiều công ăn việc làm ở Mỹ này .
Tôi đã chuyển thông tin này … quí vị cũng sẽ chứ ?
Hoàng Lan – www.vietlist.us – lược dịch
Quý vị có thể xem phần tiếng Anh ở
http://vietlist.us/SUB_Reader/reader385.shtml
Posted in Uncategorized
Leave a comment
“Bác anh minh” và “Mẹ anh hùng”, những trở lực cho sự đoàn kết dân tộc.
Dân tộc Việt Nam qua mấy ngàn năm lịch sử đã trải qua bao thăng trầm – vinh quang, hiển hách và nô lệ tủi nhục – đủ cả. Ở sát nách một nước lớn tham lam vô độ như nước Tàu, dân Việt chúng ta sỡ dĩ tồn tại được là nhờ vào tình yêu nước và lòng đoàn kết. Nước Việt dân không đông, đất không rộng, kỹ thuật không vượt trội, thử xem chúng ta có gì ngoài hai thứ “tình” đó để giữ nước?
Về tình yêu nước, đó là thứ tình cảm thiêng liêng tuần hoàn sẵn trong máu mỗi người dân Việt, là di sản tự nhiên mà chúng ta rất may mắn và hãnh diện thừa hưởng của tổ tiên. Các dân tộc khác hẳn nhiên cũng yêu đất nước của họ, không biết đến độ nào, nhưng vì là người Việt, tôi cảm nhận được chúng ta rất yêu quê hương, nhiều vô cùng. Tình yêu nước là “mỏ vàng” vô tận mà tạo hóa đã ban cho giòng giống Lạc Hồng; công việc của chúng ta là khai thác nó. Khai thác như thế nào để có hiệu quả nhất là nhiệm vụ của những người lãnh đạo đất nước, từ vua chúa cho tới mỗi chính quyền của từng thời đại.
Nhưng tinh thần đoàn kết lại không được như thế. Người Việt Nam, tuy không phải là dân tộc duy nhất có nội chiến, nhưng là một dân tộc bị phân hóa khá nhiều. Điều đó khá rõ và cũng dễ hiểu vì chúng ta luôn luôn là nạn nhân của giặc ngoại xâm. Chia để trị là thủ đoạn chẳng mới mẻ gì của bọn xâm lược, từ đông sang tây, từ cổ chí kim. Vậy thì trong khi tình yêu nước có sẵn, tình đoàn kết chúng ta phải tạo ra, phải vun xới mới vững bền.
Lịch sử cho thấy thời nào dân ta có chính quyền sáng suốt, biết phát huy tình đoàn kết của toàn dân, thời đó chúng ta có những trang sử oanh liệt. Hội nghị Diên Hồng đời nhà Trần là một bằng chứng. Qua các giai đoạn dài bị nô lệ đầy tủi nhục, khi nỗi căm hờn đối với kẻ thù dâng cao là lúc tình đoàn kết được phát huy mạnh mẽ. Kết quả là những thắng lợi oanh liệt trong công cuộc chống ngoại xâm, như ba lần đại phá quân Nguyên, đánh đuổi giặc Minh và gần đây trong lịch sử là cuộc Cách mạng Tháng Tám tống cổ thực dân Pháp.
Về cuộc cách mạng Tháng Tám năm 1945, trừ người cộng sản, không ai phủ nhận sự thành công đó xuất phát từ những đóng góp to lớn của toàn dân gồm đủ các thành phần giai cấp, tôn giáo, đảng phái. Tiếc thay, từ sau ngày ấy, tinh thần của Cách mạng mùa Thu đã không được phát huy mà ngược lại, sự phân hóa trong lòng dân tộc đã lên đến tột đỉnh. Điều cần nhấn mạnh là nguyên nhân của sự chia rẽ đó là do sự du nhập chủ nghĩa cộng sản vào nước ta. Đó không phải là kết luận võ đoán, hàm hồ mà ngày nay ai cũng dễ dàng kiểm chứng được qua những gì người cộng sản đã gieo rắc trên quê hương.
Thực vậy, người cộng sản Việt Nam đã gây ra vô vàn tội ác, nhưng tội ác lớn nhất và di hại lâu dài nhất là liên tục tạo ra sự chia rẽ trong dân chúng.
Cuộc chiến tranh khốc liệt vừa qua, tuy không phải là nội chiến, vì tự thân người Việt chúng ta không khởi động cuộc chiến tranh đó, nhưng chính người Việt lại chém giết nhau. Sau 36 năm, ngày nay nhiều vết thương của cuộc chiến đó đã lên da non. Những làng mạc bị cháy rụi cây xanh đã mọc lại, nhiều nạn nhân trực tiếp bị đày đọa, bị thương tích nay đã qua đời, và thế hệ mới đã trưởng thành, nhưng sự phân hóa trong lòng dân tộc vẫn còn đó, không nguôi ngoai mà vẫn âm ỉ, lại lan rộng hơn. Âm ỉ vì những người ở hai bờ chiến tuyến trong cuộc chiến năm xưa vẫn không thể hòa hợp. Rộng hơn vì ngày nay sự xung đột về nhiều vấn đề, từ tinh thần đến vật chất, đã lan rộng ra khắp mọi miền đất nước, mọi thành phần dân tộc. Đó là sự xung đột giữa lớp người có đặc quyền đặc lợi dưới sự bảo kê của Đảng Cộng sản và các phần còn lại của dân tộc.
Ngày nay trước họa xâm lăng của giặc Tàu, điều quan trọng để tránh bị diệt vong là phải qui tụ nhân tâm nhằm phát huy tình đoàn kết của toàn dân. Làm thế nào để đạt được điều ấy? Không cần là một chính trị gia lỗi lạc, ai cũng dễ dàng nhận ra chỉ có một con đường là xóa bỏ đi mọi thù hận, xoa dịu các vết thương của nhau để cùng nhìn về một hướng là bảo vệ tổ quốc. Muốn làm được như vậy điều bắt buộc là phải hy sinh quyền lợi cá nhân và phe nhóm, ý thức rằng “tổ quốc trên hết”.
Nói cách khác thông thường hơn, đó hòa hợp và hòa giải dân tộc.
Có một thực tế là ngày nay nhóm chữ “hòa hợp và hòa giải dân tộc” thường bị lên án. Sỡ dĩ như vậy vì nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã lạm dụng nó như một chiêu bài nhằm tiếp tục lừa bịp nhân dân, nhất là lừa bịp đồng bào tỵ nạn ở hải ngoại. Họ không có thực tâm hòa giải mà chỉ muốn bòn rút hầu bao của cộng đồng người Việt tha phương, những “con bò sữa” mà họ không tốn một đồng nuôi dưỡng . Điều đó cũng được chứng tỏ qua cách họ đối xử thô bạo với đồng bào trong nước, trong đó có rất nhiều thành phần cũng cần được hòa giải.
Để có hòa hợp hòa giải thực sự hầu “phát huy sức mạnh đoàn kết của toàn dân”, theo kiểu nói của người cộng sản, điều thiết yếu là người Việt chúng ta cần nhìn ra những trở lực gì đang tồn tại và làm thế nào dẹp bỏ nó.
Nói về trở lực, lớn nhất chính là hình tượng Hồ Chí Minh.
Về mặt tinh thần, nhân vật Hồ Chí Minh là nguyên nhân của sự chia rẽ trầm trọng, bởi vì có một thực tế không thể chối cãi là trong lòng người Việt, ông ta hoặc là cha già dân tộc, hoặc là tội đồ. Dù sự thật chỉ có một, hoàn cảnh lịch sử của đất nước đã làm cho hai nhận định đối nghịch này vẫn đang tồn tại. Do vậy, mọi hành động nhằm đánh bóng hình tượng Hồ Chí Minh như học tập tư tưởng…, chỉ gây thêm hiềm khích, chia rẽ mà thôi.
Về mặt vật chất, lăng ông Hồ ở Ba Đình là một công trình không chỉ phí phạm tài sản của nhân dân, mà nó còn là một vật cản cho sự hàn gắn các vết thương lòng của người dân. Ngày nay nó như một cục bứu, phá bỏ đi chắc chắn cũng làm đau đớn cho nhiều người, nhưng giữ lại nó lại là một vết hằn trên bộ mặt của quốc gia, gây khó chịu cho nhiều người khác .
Lăng ông Hồ dù sao cũng là việc đã rồi, phá hủy đi là điều nên làm, tất nhiên sẽ tới nhưng hẳn cũng cần thời gian. Vấn đề là không nên tạo nên các “lăng ông Hồ” khác. Thế mà nhà cầm quyền trong nước lại đang rắp tâm xây dựng một công trình tương tự. Đó là tượng đài “bà mẹ Việt Nam anh hùng.”
Theo thông tin chính thức của báo chí trong nước, như Thông tấn xã Việt Nam, tượng đài “bà mẹ anh hùng” được xây dựng từ nhân vật Nguyễn Thị Thứ, một người mẹ của 9 “liệt sĩ”, người đã nuôi dấu nhiều du kích tại làng Thanh Quít, tỉnh Quảng Nam, trong thời kỳ chiến tranh vừa qua. Người đàn bà này quả thật có công góp phần đem lại chiến thắng cho chế độ hiện hành nhưng đồng thời cũng là người tiếp tay gây ra tội ác với rất nhiều người dân, cụ thể nhất là người dân xứ Quảng. Những ai ở miền Nam trong thời kỳ chiến tranh đều biết các hoạt động phá hoại gây biết bao nhiêu tang thương cho người dân vô tội do du kích và nằm vùng cộng sản gây ra. Đặc biệt đồng bào tỉnh Quảng Nam có dịp đi lại trên Quốc lộ 1 giữa Đà Nẵng và Tam Kỳ hẳn không thể nào quên những chuyến xe đò bị gài mìn trên quãng đường ngang qua vùng Thanh Quít. Không đếm hết thường dân gồm cả người già, trẻ em vô tội đã bị chết do mìn, do bị bắn sẻ, bị bắt cóc dọc hai bên quốc lộ. Những “anh hùng” do bà Nguyễn Thị Thứ nuôi dấu trong hầm bí mật bên dưới chuồng bò của bà chắc chắn không ít lần nhúng tay vào máu lương dân này.
Bà Nguyễn Thị Thứ chỉ là người của một phía, công cao với bên này mà cũng nhiều tội ác với bên kia. Vậy thì hôm nay xây dựng tượng đài để vinh danh mẫu người như thế chỉ làm tăng thêm sự rạn nứt, đào sâu mà không hàn gắn những vết thương quá khứ. Cũng như ông Hồ Chí Minh, chỉ là cha già của cộng sản chứ không hề là cha già của dân tộc; bà Nguyễn Thị Thứ chỉ là mẹ của du kích cộng sản chứ không thể là mẹ của ai khác, nói gì đến “mẹ Việt Nam anh hùng”! Dùng hình tượng của họ để tiêu biểu cho cả dân tộc không chỉ lố bịch mà còn xúc phạm đến tiền nhân.
Tượng đài “mẹ anh hùng” với kinh phí khổng lồ là một điều cực kỳ sai trái trong lúc nhiều nơi trên cả nước còn quá nhiều thiếu thốn các cơ sở vật chất thiết thực như trường học, đường sá, cầu cống, bệnh viện… Khi quyết định xây dựng những công trình như vậy, rõ ràng nhà cầm quyền cộng sản đã không nghĩ đến tâm tư, lợi ích chung của toàn dân mà chỉ nhằm đề cao thành tích của phe nhóm là Đảng Cộng sản mà thôi. Ngoài phí tổn, xây dựng công trình đồ sộ tốn kém này sẽ gây tác hại như là cái gai trước tròng con mắt, nó ám ảnh và khơi lại niềm đau thương, thù hận của quá khứ. Phá bỏ một vật cản cho sự nghiệp đoàn kết dân tộc là lăng ông Hồ đã nhiêu khê, hôm nay lẽ nào lại ngu xuẩn xây dựng lên một vật cản khổng lồ khác?
Mặt khác, trong khi xây dựng lăng ông Hồ và tượng đài “mẹ Việt Nam anh hùng”, người cộng sản lại cố tình phá hủy những công trình khác như Tượng đài Thuyền nhân lại Malaysia hay Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa, đều những hành động xúc phạm đến niềm đau của một đại bộ phận dân tộc và tất nhiên gây thêm chia rẽ.
Một “thành phố Hồ Chí Minh rực rỡ tên vàng” ở miền Nam với một bến Nhà Rồng vô tội xui xẻo bị mang vạ, một lăng Ba Đình hoành tráng đã che lấp ngôi Chùa Một cột lịch sử ở miền Bắc, và nay mai một tượng đài “mẹ anh hùng” đồ sộ miền Trung – những “của nợ” ấy như những ung nhọt mọc lên thân thể đất nước đã tạo ra niềm đau khôn nguôi.
Ngày nay trươc hiểm họa xâm lăng của giặc Tàu, để tạo sức mạnh bảo vệ đất nước, chúng ta cần phải xóa bỏ mọi vật cản gây chia rẽ dân tộc. Đảng Cộng sản Việt Nam, vì quyền lợi ích kỷ của họ, chắc chắn sẽ không làm những điều ấy, và do vậy chính họ trở thành “tảng đá” cản đường lớn nhất. Vậy thì việc cần thiết là người Việt Nam chúng ta, dù ở đâu, quá khứ thế nào, phải can đảm đặt lợi ích tổ quốc lên trên mọi lợi ích hay tình cảm cá nhân, triệu người như một hãy hè nhau mà xô tảng đá ấy vào hố thẳm đen tối của lịch sử.
Sau đó sẽ nói phải quấy với bọn giặc Tàu. Chín mươi triệu người Việt Nam với tình yêu nước nồng nàn mà đồng lòng thì ta sợ gì chúng!
Caubay
San Diego, Oct 15, 2011.
Posted in Uncategorized
Leave a comment
Thư chúc mừng năm mới của Trung Ương Gia đình Mũ đỏ Việt Nam Hải ngoại
Montreal, Canada Ngày 01 tháng 01 năm 2012
Kính gởi: – Quý Mũ đỏ Niên trưởng
- Quý Anh Chị Em Mũ đỏ và gia đình tại Việt Nam
- Quý Anh Chị Em Mũ đỏ và gia đình ở Hải ngoại
- Quý Thân hữu của Gia đình Mũ đỏ.
Thưa Quý vị
Có lẽ vòng xoay của đất trời đã nhanh hơn rất nhiều dự định của đời người, nên mới đó… mà đã một năm. Một năm kể từ Đại hội lần thứ 30 ở Dallas, TX, đến Đại hội lần thứ 31 ở Orange county, CA. Một năm qua đi từ thư chúc Tết Tân Mão 2011 đến lời mừng Xuân Nhâm Thìn 2012, với thật nhiều điều đã đi và đã đến để chúng ta cùng nhìn lại, cùng chia xẻ những niềm vui, nỗi buồn từ lẽ sinh tồn của cuộc sống.
Vâng, có lẽ mỗi một lần gặp nhau từ đại hội thường niên là niềm vui lớn nhất mà chúng ta đã hàng năm tái hợp. Chúng ta, có thật nhiều điều để nói, và cũng thật nhiều như thế phải nghe. Chúng ta, vẫn hăm hở như ngày nào trận mạc trên những ý kiến gởi đến đại hội … và cũng nhanh chóng lắng xuống khi nghe những điều phản bác của đồng đội …Ánh mắt của hai ý kiến khác nhau nhìn về nhau sao vẫn chan chứa đùm bọc…yêu thương!
… Ba mươi bảy năm trước, đơn vị mà chúng tôi có nhiệm vụ là Y sĩ trưởng, tham dự cuộc hành quân tại Đại Lộc, Quảng nam. Như chúng ta đều biết, cuộc hành quân tái chiếm Thượng Đức đã vô cùng cam go với số thương vong vượt quá khả năng đáp ứng của trạm xá Tiểu đoàn… Một buổi chiều thật buồn, trạm xá đón nhận hai ngừơi Lính…Một của Tiểu đoàn 3 đang cõng trên lưng môt ngừơi Lính của Tiểu đoàn 8 bị thương.
Sau khi mệt nhọc đặt bạn thật nhẹ nhàng xuống “băng ca”. Người Lính Tiểu đoàn 3 ngồi xuống bên cạnh, nhìn thật lâu vào khuôn mặt trắng tái vì mất máu của người Lính Tiểu đoàn 8. .. Và anh nhìn tôi… “Bác sĩ ráng cứu anh ấy…chúng tôi không theo kịp đơn vị. !!!
Tôi đã thật bàng hoàng vì ánh mắt đó, những tưởng sẽ không thể nào tìm được nét thương yêu chân tình khác hơn ….Nhưng không, Chúng tôi đã ngồi, đã lắng nghe, đã nhìn thấy những ánh mắt như thế trong nhiều kỳ đại hội, trên rất nhiều ý kiến đối chọi nhau.
Tôi biết ra một điều, chúng ta, chưa hề, và chưa bao giở là đối thủ của nhau, Chúng ta là một, Một ngày Mũ đỏ – Một đời Mũ đỏ. Cám ơn các Anh đã cho chúng tôi hiểu được giá trị nhân bản của tình đồng đội.
Thưa Quý Niên trưởng
Quý Chiền hữu.
Một năm qua, Quý chiến hữu từ các Chi hội đã gặt hái thật nhiều kết quả trong các hoạt động tại địa phương mà chúng tôi đã được thông báo hoặc tham dự. Điển hình là Đại hội GĐMĐ lần thứ 31 do Chi hội Orange County, CA đảm trách vào cuối tháng 8 năm 2011, với sự tham dự đông đảo của các Mũ đỏ khắp thế giới hội tụ, quây quần – Sau đó là lễ kính Tổng lãnh Thiên thần Micheal tại Chi hội Dallas, Forworth ngày 1 tháng 10 – Chi hội Denver ngày 22 tháng 10 với “Vàng thu áo Lính 2011” gây quỹ giúp đỡ anh em TPB tại Quê nhà đã gặt hái dược kết quả đáng khích lệ – Chúng ta cũng chào đón một Chi hội vừa thành lập. Chi hội Kansas, MO vào ngày 30 tháng 10 mà Lễ ra mắt đã được các Chi hội Austin – Dallas – Denver – Atlanta – Oklahoma – Florida và Ban chấp hành TU về tham dự. Tiếp đó, tháng 11, chúng ta lại cùng trở về Washington DC, nghiêng mình tưởng nhớ anh em, đồng đội của chúng ta tại bia đá tưởng niệm “Nhảy dù Việt nam” đã được vinh dự đặt trong nghĩa trang Quốc gia Arlington – DC.
Tại Quốc nội, chúng ta vô cùng thán phục và vui mừng chào đón những lần gặp gỡ của các gia đình Bác Tám – Bác Chín. Trong rất nhiều khó khăn, các anh đã làm được nhiều việc tương trợ với anh em đồng đội. Điển hình khi tìm kiếm và bốc mộ năm “Anh hùng Mũ đỏ” tại BRVT tháng 8 vừa qua, và gởi gấm các anh vào Chùa an nghỉ.
Từ những thông tin đó, thân nhân của các Anh đã đến Chùa, thỉnh hương các anh về quê nhà. Gia đình Mũ đỏ Việt nam Hải ngoại, xin cám ơn các Mũ đỏ tại quê nhà, và hy vọng, trong tương lai, những cuộc gặp gỡ ân tình như thế sẽ được anh em tiếp tục nuôi dưỡng như hạt giống đầu mùa chờ cơn mưa tươi mát, để sẽ có những gia đình đoàn tụ từ Bác Cả đến Chú mười lăm – Bác Cả nổ , Bác Ba nổ…và các gia đình anh em khác.
Thưa Quý Niên trưởng
Quý Chiến hữu.
Trong trách vụ của Ban Chấp hành Trung ương đã được Quý chiến hữu giao phó, chúng tôi tự biết phần việc nhỏ nhoi nhưng nặng nề của mình như một gạch kết nối không thể thiếu vắng. Chúng tôi hy vọng, với sự giúp đỡ của tất cả Anh Chị Em trong Gia đình Mũ đỏ, chúng tôi sẽ là không chỉ một gạch nối lẻ loi, mà cùng với anh em, chúng ta là sợi xích liên kết nhau bằng chính ánh mắt bao dung của người Lính với Đồng đội của mình.
Thời gian dành cho chúng ta không còn nhiều khi những mái đầu không còn hoa râm mà đã bắt đầu bạc trắng. Chúng ta? Có lẽ không còn gì để tiếc nuối để nhắm mắt xuôi tay khi tự vấn trong những ngày còn lại.
Trước thềm năm mới, thay mặt Ban chấp hành Trung ương. Kính chúc Quý Niên trưởng, Quý Chiến hữu và Quý quyến trong và ngoài nước, một năm mới nhiếu may mắn và hy vọng.
Trân trọng
TM Ban Chấp hành Trung ương
Gia đình Mũ đỏ Việt Nam.
Chủ tịch
Mũ đỏ Bác sĩ Lê quang Tiến
Posted in Uncategorized
Leave a comment
ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ TRƯỚC THỀM NĂM MỚI.
ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ TRƯỚC THỀM NĂM MỚI
Hoàng Gia Viễn
Nhớ nước đau lòng con quốc quốc.
(Bà Huyện Thanh Quan)
Trong mỗi dịp đầu năm sau những ngày tháng bận rộn, hầu hết mọi người Việt tha phương còn nặng lòng với quê hương đều muốn có dịp ngồi lại để tâm trí hồi tưởng về những biến cố trong năm cũ. Không ít thì nhiều, mỗi người dù ở hoàn cảnh nào cũng dành đôi phút hướng lòng về quê cha mà không khỏi bồi hồi, lo âu với những suy tư trước thềm năm mới.
Đã gần 37 năm trôi qua dưới ách cai trị độc tài của đảng Cộng Sản đất nước đã biến đổi ra sao và sẽ hướng về đâu trong tương lai. Biết bao câu hỏi, bao điều băn khoăn cùng đến với những hân hoan, hy vọng trước đầu năm mới. Làm được gì cho đời sống bản thân mình, cho gia đình, quê hương, đất nước? Thế hệ con cháu có được nhìn lại quê hương Việt Nam hiền hoà hay chỉ thấy một đất nước tràn ngập người Tàu. Với những người đã một thời cầm súng trôi nổi kinh qua cùng vận mệnh dân tộc, tuổi đời chồng chất, cũng không khỏi ngậm ngùi nghĩ về đất nước. Khi nào một mùa xuân dân chủ sẽ đến với quê hương?
Sơ Lược Tình Hình Trong Năm Qua.
Chính Trị:
Trong năm qua, đất nước đang trải qua những biến chuyển nghiêm trọng. Nếu ngày 30 tháng Tư 1975 là ngày người Việt quốc gia mất nước vào tay Cộng Sản vì Hoa Kỳ thay đổi chính sách, thì năm 2011, đảng CSVN đã để chủ quyền giang san, biển đảo mất dần vào tay Trung Cộng, sau khi đã dâng Ải Nam Quan, thác Bản Giốc để đổi lấy sự sống còn và tiếp tục vinh thân phì gia.
Cái đau của người Việt quốc gia vào năm 1975 dù có lớn cũng không thể sánh được với niềm đau và nỗi nhục của toàn thể người Việt khi nhìn thấy đất nước mỗi ngày bị gặm nhấm dần mòn về tay người láng giềng gian tham, hiểm độc đến từ phương bắc. Những hành động ngang ngược của Trung Cộng trong phần lãnh hải VN như cướp bóc tầu bè, giết hại ngư dân và những bài viết đe dọa sặc mùi sắt máu được tung ra từ các cơ quan thông tin Trung Cộng trong năm qua đã bộc lộ âm mưu xâm lược và tham vọng bá quyền của Bắc Kinh.
Chính sách của nhà nước CSVN đối với Trung Quốc là một chính sách nhu nhược và vụng về trong vấn đề tranh chấp trên biển Đông. Hậu quả là tháng 10 năm 2011, TBT Nguyễn Phú Trọng đã sang Tầu đơn phương ký thỏa ước với Bắc Kinh về Biển Đông để “Thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển”.
Thỏa thuận ở đây đồng nghĩa với đầu hàng, hoặc ít ra là nhân nhượng, bởi có khi nào Trung Cộng, một quốc gia có cả một lịch sử chuyên xâm lấn lân bang, lại chịu nhượng bộ VN trong việc tranh dành đất đai, biển đảo? Thử nhìn xem hiệp ước giữa Hà Nội và Bắc Kinh trong việc cắm mốc biên giới năm 1999 để nhường Ải Nam Quan, thác Bản Giốc và hơn 720 cây số vuông phía bắc VN cho Trung Cộng cũng đủ hiểu được hậu quả của sự thỏa thuận này.
Dù Hiệp ước biên giới Việt-Trung đã ký kết hơn 12 năm nhưng chưa bao giờ chính quyền Hà Nội chính thức công bố minh bạch chi tiết bản đồ biên giới. Sự dấu diếm này phải chăng là để tránh né dư luận lên án hành động dâng đất của đảng CSVN, cũng như đã từng bí mật ký hợp đồng với Trung Cộng trong việc khai thác bô-xít tại Tây Nguyên năm 2001, để lại tác hại đau thương cho đất nước. Hàng ngàn nhân công được Tầu cộng gửi sang vùng tây nguyên đào sới, bằm vặp đất đai của tổ tiên, phá hủy môi trường, gây di căn các chứng bệnh hiểm nghèo do độc tố từ bùn đỏ bô-xít để lại. Vì lợi lộc cá nhân, đảng phái và cái nhìn thiển cận, vô trách nhiệm, CSVN đã để đất nước bị bòn rỉa, bán rẻ cho ngoại nhân khai thác mà không bận lòng nghĩ đến tương lai của thế hệ mai sau.
Trong việc tranh chấp biển Đông với nhiều quốc gia liên hệ, yêu sách của Trung cộng là chỉ đàm phán song phương, thay vì đa phương. Chủ trương này nằm trong âm mưu “chia để trị” của Bắc Kinh. Để đối đầu với sức mạnh của Trung Cộng, các nước trong vùng đang có quyền lợi ở Biển Đông như Philippines, Brunei, Trung Cộng, Đài loan và Malaysia đỏi hỏi một giải pháp đa phương. Thế nhưng Hà Nội đã cúi đầu trước áp lực, đơn thương độc mã đàm phán với Bắc Kinh. Theo hiệp ước mập mờ này, dư luận các nuớc Á Châu cho rằng Hoàng Sa coi như đã mất, có may lắm thì trên danh nghĩa VN sẽ được còn một số đảo ở Trường Sa, những mỏm đá trồi lên tụt xuống theo thủy triều, và chắc hẳn Bắc Kinh sẽ dành quyền quản lý và khai thác hầu hết tài nguyên trong vùng đảo này.
Vào thế kỷ thứ 16 Mạc Đăng Dung đã cắt đất dâng hai châu Qui, Thuận cùng vàng bạc châu báu để được yên thân và duy trì ngôi vị. Trong cuốn “Việt Nam Sử Lược” khi viết về họ Mạc tự trói mình cùng 40 thuộc hạ phủ phục trước quân nhà Minh ở Ải Nam Quan, học giả Trần Trong Kim đã phê phán: “Làm chủ một nước mà không giữ lấy bờ cõi, lại đem cắt đất mà dâng cho người, ấy là một người phản quốc”!
Đời Sống Kinh Tế:
Sau khi kết thúc thời kỳ “Công nghiệp hóa xã hội chủ nghĩa”, CSVN thực thi chính sách “đánh tư sản mại bản” gây ra tình trạng khủng hoảng kinh tế trầm trọng. Hậu quả của chính sách này làm bại sản, tiêu diệt vốn liếng dành dụm của người dân qua cuộc đổi tiền vào năm 1978. Sau giai đoạn đen tối này, kể từ giữa thập niên 1980 kinh tế VN đã có chiều hướng phát triển khả quan, tuy nhiên tới nay vẫn còn đứng thứ 30 trong số 41 nước Châu Á Thái Bình Dương (Index of Economic Freedom). Nhà nước giữ khoảng 40% tổng sản phẩm nội địa (GDP) và nắm quyền kiểm soát hầu hết lãnh vực ngân hàng, tài chánh. Vì bè phái, tham nhũng và thiếu tài năng điều hành, hàng loạt ngân hàng do nhà nước quản trị đã bị thua lỗ trầm trọng. Trong năm qua chính phủ VN đã cho in trên 120,000 tỷ đồng để giải cứu trên 10 ngân hàng của nhà nước đang đi tới chỗ sụp đổ (The Economist).
Theo Ngân Hàng Phát Triển Á Châu (ADB) mức lạm phát tại VN trong năm qua cao nhất Đông Nam Á, tỷ số lạm phát lên tới 21.6 % (Global Economics – VN Inflation Rate). Với con số trầm trọng này người dân lao động mỗi ngày một cạn kiệt vốn liếng. Tác động của lạm phát đã đưa đến sự suy giảm mức tăng trưởng kinh tế một cách nghiêm trọng và làm mất lòng tin của giới đầu tư ngoại quốc.
Kinh tế VN bị ảnh hưởng bởi ba yếu tố căn bản:
- Kiều hối (số tiền người Việt ở nước ngoài gửi về VN). – Theo báo cáo của Ngân hàng Thế giới thì số kiều hối năm 2011 vào khoảng 8.5 tỷ dollars, năm tới có khuynh hướng sẽ giảm xuống vì nạn thất nghiệp ở Mỹ cũng như tình trạng khủng hoảng tài chánh ở Âu Châu.
- Vay nợ ngân hàng ngoại quốc. – Công ty đóng tàu Vinashin do nhà nước quản trị hiện mắc nợ nước ngoài trên 4.4 tỷ Mỹ kim (Bloomberg News, Dec 13, 2011), Quĩ Elliott VIN có trụ sở ở Hà Lan, một trong những chủ nợ của Vinashin kiện Vinashin ra tòa, vì không có khả năng trả nợ nên Vinashin bắt buộc phải đi tới chỗ vỡ nợ phá sản. Hậu quả là VN sẽ gặp khó khăn trong việc vay nợ nước ngoài vì mất credit.
- Xuất khẩu, cho thuê tài nguyên quốc gia. – Tăng cường xuất khẩu tài nguyên để mang về ngoại tệ đang làm cạn kiện tài nguyên đất nước, suy giảm sinh học và ô nhiễm môi sinh. Nhà nước CSVN cho Trung Cộng thuê 300 ngàn hecta rừng thuộc 10 tỉnh dọc biên giới với thời hạn là 50 năm. Khu vực tài nguyên đầu nguồn này được Trung Cộng khai thác bừa bãi ảnh hưởng trầm trọng đến đất đai hạ nguồn, đó là chưa kể đến vấn đề an ninh quốc phòng, vì đây là những địa điểm tuyến đầu xung yếu quan trọng của lãnh thổ.
Dân số VN vào năm 2011 lên tới 90 triệu người (US Department of State), với dân số này VN có một tiềm năng lao động sản xuất cao và lợi thế vì giá nhân công rẻ. Tuy nhiên, các cơ sở hạ tầng không được phát triển, năng lượng cần để sản xuất cao hơn bốn lần so với Hồng Kông, và hơn 2 lần so với Đại Hàn (Business in Asia – Vietnam Economic Update for the Year 2011). Viễn tượng kinh tế VN trong năm tới cũng không phấn khởi cho lắm, nếu không muốn nói là có phần bi quan. Chủ tịch phòng Thương mại Châu Âu ông Alain Cany cho rằng kinh tế VN đang đi xuống và không còn là thị trường hấp dẫn với các nhà đầu tư và nếu chỉ nhìn vào bề mặt thì khó thể thấy được những thối nát, hư hỏng đang tiềm ẩn bên trong. (Agence France-Presse, Updated: 12/1/2011).
Luật Pháp Và Tham Nhũng:
Tình trạng luật phát ở VN được phản ảnh qua câu: “Luật pháp ở VN xử sao cũng được !” (Báo Thanh Niên). Nếu một vụ kiện cáo được ra tòa năm bảy lần, thì mỗi lần toà lại đưa ra một phán quyết khác nhau. VN có cả một rừng luật nhưng lại nhiêu khê, thiếu minh bạch nên chỉ dùng … luật rừng. Luật pháp của nhà nước CSVN không đặt ra một nguyên lý cơ bản nào để bảo vệ quyền sở hữu của người dân nên xẩy ra việc chiếm đoạt bừa bãi đất đai của dân chúng và các cơ sở tôn giáo.
Với nền tư pháp bị chi phối nặng nề bởi đảng và nhà nước, nạn tham nhũng trầm trọng xẩy ra từ trên xuống dưới, phần lớn là vì luật lệ thiếu minh bạch và hành vi vô trách nhiệm của các cấp trong bộ máy cầm quyền. Sống giữa một xã hội nhiễu nhương tràn ngập tệ đoan, “sống chết mặc bay tiền thầy bỏ túi” đã đương nhiên trở thành quan niệm sống của đa số lớp cán bộ ăn lương nhà nước. Thêm nữa, bộ máy chính quyền cồng kềnh, không có quy định rõ rệt, cộng thêm những thủ tục hành chánh nhiêu khê, chồng chéo, với một hệ thống pháp lý không đáng tin cậy đã tạo cơ hội cho nhân viên nhà nước tự do hối lộ, tham nhũng.
Thiếu tự do ngôn luận, hệ thống thông tin, báo chí bị kiểm soát chặt chẽ càng giúp thêm cho hối lộ, tham nhũng tha hồ tung hoành. Rốt cuộc chỉ còn những người dân lao động là bị bóc lột, kiếm ăn chật vật không đủ sống, đưa đến những tệ nạn xã hội thật đau lòng.
Đạo Đức và Tinh Thần Dân Tộc:
Nắm độc quyền cai trị dẫn dắt người dân và đất nước, đảng cộng sản vẫn tiếp tục đi những bước sai lầm từ chính trị đến kinh tế, nhưng sai lầm tai hại nhất dẫn đến sự tổn thất lớn lao cho dân tộc phải nói đến vấn đề tinh thần và đạo đức.
Bỏ đi những thiên kiến khi quan sát thực trạng xã hội VN dưới chế độ CS, hoặc nhìn qua lăng kính của những người nhiệt tâm quá khích, không ai chối cãi được rằng xã hội VN hiện nay đầy rẫy những tệ đoan. Nếp sống đạo đức truyền thống của dân tộc bị phá vỡ. Vì quá quen thuộc với sự đàn áp thường xuyên xẩy ra hàng ngày của hệ thống công an dầy đặc, đứng trên cả luật pháp, tự do hành hung, đánh đập dân chúng dù chỉ phạm phải những lỗi nhỏ như trái luật giao thông, cảm xúc của người dân trở thành chai đá, tê liệt. Tình tự dân tộc và mối giao cảm giữa con người cùng chủng tộc cũng mòn mỏi, tiêu hao. Sống giữa một xã hội khi những người có quyền thế lợi dụng địa vị để tham nhũng đến tận xương tủy, tiêu xài phung phí những đồng tiền kiếm được dễ dàng, luân lý, đạo đức cũng bị chà đạp và không còn gía trị gì nữa.
Vào năm 1986 đứng trước nền kinh tế xuống dốc thê thảm, chính phủ VN đã đưa ra khẩu hiệu “Đổi mới hay là chết”. Bây giờ cũng là thời gian mà VN cần đưa ra khẩu hiệu tương tự, vì nếu không thay đổi thì quả thực tình tự dân tộc, đạo đức và truyền thống tốt đẹp của ông cha truyền lại sẽ không còn sống nổi và trường tồn trong một môi trường xã hội tệ hại như vậy.
Dân Chủ:
Tự do, dân chủ là yếu tố cần thiết để đất nước phát triển. Điều này hiển nhiên đã được chứng tỏ trong lịch sử các nước trên khắp thế giới. Trong năm qua những nước Đông Nam Á đã chuyển dần sang chế độ dân chủ, từ Malaysia tới Indonesia chính phủ nới lỏng sự kiềm chế đối với dân chúng, những luật lệ vi phạm đến tự do của dân chúng được nới rộng. Sự kiện đáng kể nhất đã xẩy ra tại Miến Điện, chế độ quân phiệt được giải thể để hình thành một chính phủ dân sự. Bà Aung San Suu Kyi lãnh tụ đảng Liên Đoàn Dân Tộc vì Dân Chủ trong tháng 11 vừa qua tuyên bố đảng của bà sẽ tham gia vào cuộc bầu cử quốc hội sắp tới. Chính phủ Miến Điện dự định xét xử và trả tự do cho tất cả tù nhân chính trị, đồng thời tuyên bố bãi bỏ việc kiểm duyệt thông tin báo chí. Những đột biến về tình hình Miến Điện cho người ta nhận thấy đất nước này đang bước sang chế độ dân chủ.
Tân Tổng thống Thein Sein, nguyên thủ tướng dưới chế độ quân phiệt cũ, đã cải tổ nội các và giải quyết những tranh chấp nội bộ một cách nhanh chóng vượt trên cả sự mong đợi của dân chúng. Thực ra sự thay đổi chế độ tại Miến Điện cũng do tác dụng của nhiều yếu tố: Làn sóng cách mạng tại Bắc Phi, sự trường kỳ tranh đấu cho dân chủ không biết mệt mỏi của dân chúng dưới sự lãnh đạo của bà Aung San Sun Kyi. Sau nữa, các nhà lãnh đạo Miến Điện đã thức thời và hiểu rằng nếu muốn đất nước tiến bộ thì dân chủ là con đường tất yếu để hoà hợp với cộng đồng thế giới, được sự ủng hộ quốc tế, đồng thời vượt ra ngoài vòng cương tỏa của Trung Cộng để không bị tiếp tục chèn ép và đe dọa.
Đối với Việt Nam, trong năm qua tiếng nói của những nhà đấu tranh dân chủ vẫn tiếp tục gióng lên, nhưng tiếc rằng những tiếng nói này vẫn chưa đủ mạnh, lại bị nhà cầm quyền thẳng tay đàn áp khốc liệt. Số người tham gia vào cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ còn quá ít, phải có thêm hàng ngàn, hàng vạn người nữa cùng góp sức thì may ra mới tạo được sự thay đổi.
Dân chủ là hướng đi mà người dân trong mọi quốc gia trên thế giới đều nhắm tới để đất nước được thịnh vượng và hưởng quyền tự do căn bản của con người. Tuy vậy vẫn còn những quốc gia không may mắn đã đi sai đường, lạc hướng và bất hạnh thay Việt Nam là một trong những nước đó.
Cộng Đồng Hải Ngoại:
Cộng đồng người Việt hải ngoại mỗi ngày một phát triển tốt đẹp. Chúng ta hãnh diện vì lớp trẻ đạt được nhiều thành công trên mọi lãnh vực, tham gia vào những hoạt động chính trị, phát huy kiến thức trên mọi môi trường học vấn. Tuy vậy, từ bao năm nay có một vấn đề, một căn bệnh trầm kha vẫn đeo đẳng và làm buồn lòng hầu hết mọi người có tâm huyết trong cộng đồng, đó là căn bệnh phân hóa.
Có nhiều người cho rằng phân hóa là căn bệnh ung thư được tiêm nhiễm vào máu huyết người Việt qua những giai đoạn mà lịch sử bất hạnh của dân tộc đã phải gánh chịu. Trong thời kỳ chống Pháp, Việt Minh đã dùng tiểu xảo phân hóa để chia rẽ những phong trào cách mạng như Cần Vương, Văn Thân, Duy Tân, Đông Du … để tiếm công trong việc dành độc lập cho đất nước.
Ngón đòn phân hóa nham hiểm này đã được CS mang ra áp dụng từ thời còn chính phủ VNCH, trước năm 1975. Sao bao nhiêu năm với ngần ấy kinh nghiệm thất bại chua chát, hình như chúng ta vẫn chưa hiểu được bài học thất bại đắng cay mà đối phương đã dùng để đánh phá hàng ngũ quốc gia. Người Việt hải ngoại cho tới nay vẫn còn bị trúng đòn thâm độc của CSVN, tình trạng phân hóa xảy ra trên hầu hết những nơi có cộng đồng người VN sinh hoạt.
Với phương tiện truyền thông dễ dàng hiện nay CSVN đã tận dụng chiến lược hỏa mù để đưa cộng đồng người Việt đến tình trạng phân hóa. Trên những trang mạng, thông tin, báo chí người ta tìm thấy đầy rẫy những bài viết bôi nhọ, vấy bùn, chụp mũ lẫn nhau. Không những người quốc gia chụp mũ cho người quốc gia là cộng sản, mà cả những người cộng sản cũng đội nón cho người quốc gia là cộng sản. Mục đích của họ chỉ là gây ra một trận hỏa mù để quậy nát hàng ngũ quốc gia, tạo ra tâm trạng hoang mang, lầm lẫn không biết đâu là thực, đâu là hư bèn quay ra cấu xé lẫn nhau.
Cuối năm vừa qua một vụ kiện tụng về tội phỉ báng, mạ lỵ và chụp mũ cộng sản kéo dài từ mấy năm qua tốn bao nhiêu giấy mực đã tạm kết thúc. Trong phiên tòa tuyên án xử phạt bị cáo, Bà chánh án đã gọi bị cáo lên và xúc động nói với ông ta rằng: “Quý vị đã mất quê hương, đến đây tị nạn, tại sao quý vị không xây dựng lại cuộc đời một cách an bình? Tại sao quý vị đối xử với nhau tàn tệ như thế này? (Phong Trần ghi lại, Austin, TX tháng 11, 2011).
Mong rằng trong năm mới chúng ta sẽ đối xử với nhau tốt đẹp, tử tế hơn để xây dựng một cộng đồng cho con cháu được hãnh diện. Một cộng đồng đoàn kết để tạo sức mạnh đẩy làn sóng dân chủ mau đến với quê hương. Vì chỉ có dân chủ, đa nguyên, đa đảng mới tập hợp được mọi thành phần dân chúng, thống nhất cương lĩnh chính trị để tạo sức mạnh hầu gìn giữ đất đai tổ tiên trước âm mưu xâm lấn của kẻ thù phương bắc. Chỉ có tự do, dân chủ họa may mới đương đầu được với những thử thách, gian nan đang chờ đợi đất nước trong năm mới.
Hoàng Gia Viễn
Posted in Uncategorized
Leave a comment
THƠ LÍNH GIÀ

Lính già, một Mũ đỏ còn ở Việt nam với những vần thơ bất chợt trên
“hoadu.com” làm đắng chát người đọc. ĐSMĐ rất hiểu những ngần ngại
của bạn khi nhận lời gởi mấy bài Thơ rất mới cho ĐSMĐ. Cám ơn bạn đã
chia xẻ với anh em về những gì mình đang sống,đang nghe và đang thấy.
Tuy vẩn rất nhiều cay đắng! Dĩ nhiên, nếu hạnh phúc là điều có thật trong
hoàn cảnh của bạn mới là điều diệu kỳ. Mời quý Mũ đỏ cùng đọc
Xuân Nhâm Thìn 2012
TRUT LY.
Nầy bạn!
Uống cùng tôi ly mướp đắng
Thứ thuốc trị tiểu đường tôi vẫn uống ba mươi sáu năm qua.
Như vẩn hàng ngày
Bạn và tôi
Vẫn uống nhiều lời bởn cợt.
Có điều gì khác nhau giửa bóng tối tám múi giờ
Có điều gì khác nhau.
Khi bạn chỉ uống phần của bạn.
Còn tôi
Phải huởng thêm màn “Ca sĩ Trúc ly”
Như ly bạn vừa trút
trut
Kinh Kha!
Uống đi mày ….ông già chống gậy
Không ngon bằng , cô nhắc , uýt ky
Uống đi mày …nhớ chiều Quảng Trị
Lệnh Đích Thân…..lập toán Kinh Kha (*)
Kinh Kha này chẳng qua sông Dịch
Kinh Kha này ngạo nghễ cờ vàng
Uống nữa đi … nhớ ngày ngưng bắn
Đã “ đỡ : rồi….lấy vợ đi… con…
Uống nữa không ? Sao rơi nước mắt ?
Còn mày , còn tao mình còn vài đứa
Trợn mắt nhìn….thời thế…thế thôi
Ngày xưa đó , mịt mù khói lửa
Xẻ chia nhau , một gói mì khô
Đêm chờ giặc , chia hai điếu thuốc
Súng trong tay… xé rách màn đêm
Trời hửng sáng…nhìn nhau…mình.còn sống
Uống nữa đi…đời còn dài lắm đấy
Mày về đây …tình vẫn chưa phai
Bao nhiêu năm….bao đêm dài mộng mị
Bao nhiêu năm…buồn viễn xứ khôn nguôi (** )…
Lính già
(*) Toán cảm tử thuộc TĐ5ND gồm 8 người , cắm được ngọn cờ chết mất 5 người
(**) Thơ của Quang Dũng
Posted in Uncategorized
3 Comments
Hoa Thịnh Đốn: Dạ Tiệc Đêm Cánh Hoa Dù



Gia Đình Mũ Đỏ vùng Hoa Thịnh Đốn đã tưng bừng tổ chức Dạ tiệc Đêm Cánh Hoa Dù để gây quỹ giúp Thương Phế Binh Nhảy Dù vào lúc 7 giờ chiều ngày 17 Tháng 12, 2011 tại Nhà hàng Thần Tài ở Falls Church, VA.
Cũng như hằng năm, Dạ tiệc Cánh Hoa Dù luôn được sự ủng hộ đông đảo của đồng hương trong vùng. Có khoảng năm trăm người tham dự, gồm đại diện của hầu hết các hội đoàn, đoàn thể trong cộng đồng và trong Quân Lực VNCH. Đặc biệt trong buổi dạ tiệc này có sự hiện diện của Cựu Trung Tướng Lữ Lan, Cựu Thiếu Tướng Nguyễn Duy Hinh và hai Cố vấn của Sư đoàn Dù là Đại Tá Paul Devries và Đại Tá Michael Eiland.
Đêm Cánh Hoa Dù là dịp để đồng đội, đồng hương ở hải ngoại nói lên lòng biết ơn sâu xa đối với những anh em thương phế binh còn ở quê nhà. Nghi lễ chào quốc quân kỳ được tổ chức rất trang nghiêm. Ở trước sân khấu có cờ Hoa Kỳ, Cờ VNCH và quân kỳ của sư đoàn Dù, hai hàng cựu quân nhân Dù và các quân binh chủng của Hải Lục Không Quân đứng hai bên.
Mở đầu Ông Nguyễn Văn Mùi, Chi Hội trưởng, Chi Hội Gia Đình Mũ Đỏ ở vùng Hoa Thịnh Đốn, MD&VA có lời chào mừng quan khách hiện diện. Ông cho biết Đêm Cánh Hoa Dù được tổ chức lần này là lần thứ 22, bốn năm gần đây, GĐMĐ nhân cơ hội này gây quỹ để gởi về quê nhà cho các anh em Thương Phế Binh Nhảy Dù và gia đình.
Ông Mùi nói, bên ngoài trời thật lạnh, nhưng sự hiện diện đông đảo của quý vị quan khách là một vinh dự cho Ban Tổ Chức và là niềm an ủi vô biên cuối đời của những ngừơi bất hạnh và đặc biệt đêm nay có có sự hiện diện của một vài vị Cố vấn Hoa Kỳ Team 162 của Sư Đoàn Nhảy Dù, những người đã từng sát cánh và chia sẻ những hiểm nguy trong trận chiến chống Cộng Sản xâm lược. Ông Mùi cũng nói rõ, hằng năm tại Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, các vị sĩ quan này cũng đã cùng với Chi Hội Mũ Đỏ vùng HTĐ, MD&VA tưởng niệm hai mươi ngàn chiến binh Nhảy Dù Việt Mỹ đã hy sinh cho chiến cuộc.
Trong dịp này Ông Mùi cũng nói lên lòng thương tiếc về sự ra đi đột ngột của Mũ Đỏ Lý An trước đây và Mũ Đỏ Âu Dương Nhơn Kiệt, đã vĩnh viễn rời xa anh em trong tuần này, để lại bao niềm thương nhớ cho người ở lại. Cuối cùng Ông Mùi chúc mọi người mùa Giáng sinh vui tươi, bình an và phước hạnh.
Đại Tá Paul Devries được mời lên phát biểu. Ông nói ông rất hân hạnh được gặp lại các chiến sĩ Sư Đoàn Nhảy Dù VNCH trong ngày hôm nay. Ông nhắc lại ngày 22 Tháng 9 sắp tới sẽ có một buổi lễ tại Georgia. Ông mời, nếu quý vị nào có thể thì đến tham dự. Ông nói ông muốn là Cố vấn của Sư Đoàn Dù VNCH bởi vì “Mũ Đỏ” thiết tha với sự chiến đấu cho VNCH. Ông chúc mọi người một Giáng sinh vui vẻ và Năm Mới hạnh phúc. Sau đó GDMĐ/HTĐ tặng Đại Tá Paul Devries một món quà lưu niệm.
Bà Nancy Nguyễn là Mũ Đỏ Danh Dự lên sân khấu mời gọi đồng hương đóng góp để chia sẻ phần nào những cơ cực của các anh em TPB ở quê nhà. Đồng hương liên tục gởi những tấm ngân phiếu để nhờ chuyển về gíup anh em TPB ở quê nhà. Được biết số tiền gây được sơ khởi là $9,573 (chín ngàn năm trăm bảy mươi ba mỹ kim).
Tiếp theo chương trình là phần văn nghệ với chủ đề “Lính”. Mở đầu là Nhảy Dù Hành Khúc” do các chiến sĩ Mũ Đỏ trình bày. Kế đến là những nhạc phẩm quen thuộc như “Người ở lại Charlie”, “Anh về Thủ Đô”, với sự phụ họa hoạt cảnh của nhiều chiến sĩ Nhảy Dù làm cho chương trình văn nghệ thêm phần sinh động.
Nhảy Dù” là một trong những binh chủng thiện chiến nhất của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Huy hiệu của Nhảy Dù là con ó và cánh dù trên nền đỏ. Được biết, Sư Đoàn Nhảy Dù là lực lượng tổng trừ bị của Quân Lực VNCH. Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù được đặt ở Trại Hoàng Hoa Thám, ngã tư Bảy Hiền, thuộc tỉnh Gia Định. Trong trại có một Trung Tâm Huấn Luyện Nhảy Dù. Ngoài Trại Hoàng Hoa Thám, các đơn vị Dù nằm rải rác ở Biên Hòa và Vũng Tàu…
Tinh thần chiến đấu anh dũng, quyết một lòng hy sinh bảo vệ đất nước quê hương của các chiến sĩ Mũ Đỏ được người dân Miền Nam biết đến qua nhiều chiến trường đẩm máu như Ấp Bắc, Kinh Bằng Lăng, Chiến khu “D”, Bến Cát, Bình Giả, Đồng Xoài, Phuớc Long, Dakto, Khe Sanh, Pleime, Bình Long, An Lộc…
Người dân Miền Nam không quên chiến công oanh liệt của Sư Đoàn Dù trong trận Hạ Lào. Chiến trường “Charlie” cũng là một chiến trường sôi động, được nổi tiếng qua nhạc phẩm “Người Ở Lại Charlie” của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.
Mặc dầu đã xa quê hương hơn ba mươi năm, những chiến sĩ Mũ Đỏ vùng Hoa Thịnh Đốn vẫn giữ tinh thần “Nhảy Dù Cố Gắng” với niềm kiêu hãnh binh chủng và truyền thống anh hùng ngày xưa: “Ở đâu có giặc, ở đó có Nhảy Dù để bảo vệ đồng bào và giữ gìn từng tất đất của quê cha”.
Hiện nay Chi Hội Gia Đình Mũ Đỏ vùng Hoa Thịnh Đốn do Ông Nguyễn Văn Mùi làm Chi hội trưởng. Ngưng cầm súng không có nghĩa là ngưng chiến đấu cho đất nước quê hương. Tinh thần anh dũng, quyết một lòng hy sinh bảo vệ Tổ quốc VN thân yêu vẫn sống trong tâm tư người lính Mũ Đỏ. Nhiều cá nhân Nhảy Dù tiếp tục hăng hái tham gia các sinh hoạt chính trị trong cộng đồng để tranh đấu cho tự do, dân chủ, và nhân quyền cho đồng bào ở VN và tích cực trợ giúp anh em thương phế binh ở quê nhà.
Chương trình Đêm Cánh Hoa Dù được chấm dứt lúc 11 giờ tối.
Tuyết Mai
Nguyễn Văn Đặng (Hình ảnh)
Posted in Uncategorized
Leave a comment



